Lời nói đùa – chương 11

Edit: IsMaria.

Design: Ani

Tống Ngọc nói xong, liền đi tới bên cạnh Thanh Nguyệt, đưa cây dù cho hắn cầm, sau đó ngồi xổm trước hắn. Thanh Nguyệt khó hiểu, hỏi:
“Ngươi làm gì vậy?”

“Trên đường có nước, ta cõng huynh về.”

Thanh Nguyệt thấy Tống Ngọc ngồi xổm trên mặt đất đầy nghiêm túc, cười khúc khích.

“Trong lòng ngươi ta mỏng manh đến thế sao?”

Tống Ngọc vẫn ngồi xổm không nhúc nhích.
“A Nguyệt thích sạch sẽ, trước kia nhờ đến phòng huynh để điều trị vết thương ở chân cho huynh mà phát hiện ra.”

Thanh Nguyệt thu hồi gương mặt tươi cười mà nói:
“Tống đại phu quan sát thật là tinh tường.”

Nói xong cũng không khách sáo với Tống Ngọc nữa, cầm dù bò lên lưng Tống Ngọc. Tống Ngọc quàng tay qua chân Thanh Nguyệt, chậm rãi đứng lên.

“A Nguyệt so với trước kia có nhẹ hơn chút xíu.”

Thanh Nguyệt giơ ô che, đầu ghé vào vai Tống Ngọc, nhẹ nhàng đung đưa mũi chân, cười nói:
“Tống đại phu thoạt nhìn gầy gò, không ngờ lại khỏe như vậy.”

“Trước đây từng theo sư phụ đi rất nhiều nơi, lúc ấy đi liên tục, thân thể cũng nhờ vậy mà trở nên cường tráng hơn so với người khác.”

Thanh Nguyệt cọ cọ mặt lên vai Tống Ngọc rồi lại nói:
“Tống đại phu, về sau chúng ta cũng đi muôn nơi có được không? Ta không muốn trở về nơi này nữa.”
Tống Ngọc cảm nhận được gò má ấm áp của Thanh Nguyệt dán trên vai mình, nhẹ nhàng cười nhạt, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

“A Nguyệt muốn đi nơi nào cũng được.”

Thanh Nguyệt mừng rỡ, cụng đầu vào Tống Ngọc, mũi chân đung đưa vì vui sướng.

“Thế thì, chúng ta phải làm thế nào?”
……
Lúc Tiêu Duệ Quân đuổi theo ra tới nơi, Thanh Nguyệt đã bị Tống Ngọc cõng đi một đoạn ngắn rồi. Gã đứng ở cửa, nhìn bóng dáng hai người, há miệng thở dốc nhưng cuối cùng lại chẳng nói được gì, mắt nhìn bọn họ càng lúc càng xa.
Mấy ngày nay ở Giang thành, trong đầu Tiêu Duệ Quân cứ quanh quẩn hình ảnh của Thanh Nguyệt. Gã tức giận mắng thầm, từ cái nhấc tay lẳng lơ, cho đến mọi cử chỉ nhỏ nhất của hắn, tất cả đều đã in sâu trong tâm trí gã.
Gã vốn định sau khi xem xong vở kịch, sẽ thẳng thắn với Thanh Nguyệt. Gã nhận thua, rằng đã không thể kiềm chế được tình cảm của mình. Cho nên gã mang lòng hưng phấn tới Tiên Nhạc Lâu từ lúc sáng sớm.
Nhưng buổi diễn này vừa được một nửa đã phải tan cuộc.
Nhìn Thanh Nguyệt bên cạnh Tống Ngọc, Tiêu Duệ Quân rốt cuộc không thể không thừa nhận rằng gã lại bỏ lỡ nữa rồi.
Rõ ràng đã quen biết nhau từ sớm, vậy mà phải đợi đến lúc khúc chung nhân tán mới hiểu được tình cảm của chính mình.
Tựa như buổi trình diễn hí khúc được một nửa rồi lại phải xấu hổ hạ màn. Tình yêu này của gã, cuối cùng cũng chẳng một ai biết được, quãng đời sau chỉ còn lại hối hận.

Tống Ngọc đưa Thanh Nguyệt về đến cửa Tiên Nhạc Lâu, vốn định đi vào cùng nhau, không ngờ lại bị cản bước.

Thanh Nguyệt đứng trước Tống Ngọc, trả lại chiếc ô y cho hắn rồi nói:
“Tống đại phu, chuyện tiếp theo ta biết nên làm thế nào. Ngươi cứ về trước đi, ta vẫn còn lời muốn nói rõ với Ôn Lương.”

Thấy Tống Ngọc có chút không yên tâm mà cau mày, Thanh Nguyệt chậm rãi nâng tay đặt ngón trỏ lên ngực y nói:
“Phần tình cảm mà Tống đại phu dành cho ta, Thanh Nguyệt cũng đã nhận rồi, tuyệt đối sẽ không bao giờ quay đầu.”
Tống Ngọc bình tĩnh nhìn Thanh Nguyệt, thở dài một hơi, nắm lấy ngón tay đang đặt trên ngực y nhẹ nhàng hôn lên:
“Được, ta chờ huynh.”

Thanh Nguyệt cười rút tay về, xoay người đi vào Tiên Nhạc Lâu.
Vừa mới bước chân vào Tiên Nhạc Lâu, tiểu nhị ở đại sảnh liền chạy tới nói:
“Thanh Nguyệt công tử đã về, ông chủ bảo ngài về thì đến chỗ ngài ấy.”
Sau đó lén nhìn xem chung quanh, dán lên tai Thanh Nguyệt nói: “Công tử cẩn thận, ông chủ hiện đang rất tức giận.”

Thanh Nguyệt cười cười nói với tiểu nhị:
“Ta đã biết, ngươi đi nhanh đi.”

Thanh Nguyệt lên lầu, đẩy cửa vào phòng Ôn Lương.
Ôn Lương ngồi ở trước bàn, sắc mặt đen như mực, hắn nhìn chằm chằm Thanh Nguyệt nói:
“Ngày hôm qua là ai?”

Thanh Nguyệt bĩu môi, ngồi lên ghế nói với Ôn Lương:
“Ôn Lương, chúng ta nói chuyện đi.”
Ôn lương ngẩn ra, quay đầu đi nhìn Thanh Nguyệt.
“Ngươi muốn nói chuyện gì?”

Thanh Nguyệt nhìn vào mắt Ôn Lương rồi đột nhiên vươn tay, nhẹ vỗ về gò má y. Cơn nóng giận của Ôn Lương bị sự dịu dàng đã lâu chưa được cảm nhận này dập tắt mất, y cầm tay Thanh Nguyệt, dùng gò má của mình nhẹ nhàng cọ vào nơi lòng bàn tay.

“Ngươi thả ta đi đi.”

Ôn Lương không thể tin tưởng mà mở to hai mắt, sau đó hung hăng ném tay Thanh Nguyệt ra, đấm mạnh xuống bàn.

“Ngươi nói cái gì?”

Thanh Nguyệt thả lỏng mà dựa vào lưng ghế, lười nhác mà nhìn về phía Ôn Lương đang nổi giận đùng đùng
“Vốn đã nghĩ sẽ không dễ nói chuyện này với ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại nóng giận đến thế.”

“Ta nói, ngươi thả ta đi thôi.”

Ôn lương nghe Thanh Nguyệt nói, tức giận đến mức cả người đều run rẩy, y từng câu từng chữ mà nói đến:
“Là! Ai! Tống Ngọc sao?”

Thanh Nguyệt cười, lắc đầu
“Chuyện này không liên quan đến Tống đại phu.”

“Không liên quan!?”

“Sao có thể không liên quan! Từ khi cái tên Tống Ngọc đại phu đó xuất hiện, ngươi bắt đầu thay đổi!”

Thanh Nguyệt thu hồi gương mặt tươi cười.
“Thay đổi? Ôn Lương, ta sớm đã thay đổi, từ khi ngươi vì chức vị chủ Lâu mà đưa ta cho người khác, ta đã thay đổi rồi. Trở thành thứ dơ bẩn hạ tiện, trở thành thứ mà cả ngươi cũng xem thường ta, trở thành…”

“Im miệng!”

Cả người Ôn Lương phát run, y đột nhiên cắt ngang lời Thanh Nguyệt nói, run rẩy quỳ gối bên chân Thanh Nguyệt, ôm lấy chân hắn đau khổ nói:
“Thanh Nguyệt, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ngươi tha thứ ta được không? Nhé? Tha thứ cho ta…”

Thanh Nguyệt cúi đầu nhìn Ôn Lương đang quỳ gối ôm đùi hắn mà lạnh nhạt cười, hắn đưa tay nắm lấy cằm Ôn Lương để y nhìn thằng vào mình. Khi nhìn thấy sự thống khổ tràn đầy trong mắt Ôn Lương hắn càng cười lớn hơn.
“Ôn Lương, ngươi cảm thấy ta vì cái gì mà cứ phải làm kẻ hạ tiện như này?”

Gương mặt đang tươi cười của Thanh Nguyệt bỗng nhiên lạnh lùng đi, tiến đến bên tai Ôn Lương nói:
“Là vì ta trừng phạt chính mình, trừng phạt bản thân vô dụng đã vô tình thích phải ngươi.”

Nhận thấy cả người Ôn Lương cứng đờ, Thanh Nguyệt nhẹ nhàng cười:

“Năm đó ta thật sự hận ngươi, nhưng ta lại càng hận bản thân hơn. Ta hận bản thân dễ dàng tin ngươi, dễ dàng trao hết chân tình. Cho nên ta tra tấn chính mình, mỗi một lần sau khi cùng người khác vui vẻ, ta đều tự hỏi mình: Ngươi sẽ còn thích người đó bao lâu?”

Ôn Lương tránh khỏi tay Thanh Nguyệt, giang hai tay ôm lấy Thanh Nguyệt, lẩm bẩm:
“Đừng nói nữa… Đừng nói nữa…”

Thanh Nguyệt bị Ôn Lương ôm trong ngực, trên mặt vẫn hờ hững.
“Ôn Lương, ta vốn tưởng rằng ta và ngươi có thể bên nhau cả đời.”

“Ngươi còn có nhớ hay không ngày ấy lần đầu tiên ta tiếp khách, ngươi trói ta vào đầu giường, nói lời gì với ta?”

“Ngươi nói ta không thể làm vậy đối với ngươi, bởi vì ta thích ngươi.”

“Ngươi còn có nhớ ta đã trả lời ngươi như thế nào không?”

“Ta nói, ta chưa từng nói thích ngươi, nếu ta có nói rồi, thì cũng chỉ là một lời nói đùa.”

“Đó mới chính là lần ta gạt ngươi, Ôn Lương, ta đã từng thật lòng thích ngươi.”

“Cho nên, ta càng không thể tha thứ cho chính mình.”

Ôn Lương càng lúc càng dùng sức ôm chặt Thanh Nguyệt, lắc đầu mà nói:
“Thanh Nguyệt đừng nói nữa, ta sai rồi, xin ngươi đừng nói nữa…”

“Không, ta muốn nói, ta nhịn nhiều năm như vậy đã tới lúc kết thúc rồi, ngươi cũng không cho ta nói sao?”

Ôn Lương thống khổ mà nhắm mắt lại:
“Không, đây không phải là kết thúc, sao có thể là kết thúc được chứ…”

“Ôn Lương, ta mệt mỏi rồi, tình cảm của ta đối với ngươi cũng đã cạn từ lâu. Bây giờ, ta chỉ muốn buông tha bản thân. Cho nên, xin ngươi cũng hãy buông tha ta có được không?”

Ôn lương ghé vào vai Thanh Nguyệt khóc nức nở, nghẹn ngào nói:
“Không…Ta có chết cũng không buông tha ngươi…”

Thanh Nguyệt đột nhiên đẩy Ôn Lương ra, nhìn hắn ngã trên mặt đất, cười nhạo nói:
“Ngươi đã đạt được những gì ngươi muốn rồi, mà vẫn không thể rủ lòng từ bi buông tha ta sao?”

Ôn Lương bò đến bên chân Thanh Nguyệt, túm chặt chân hắn:
“Không, ta muốn ngươi, ngươi là của ta, ngươi không thể rời bỏ ta!”

Thanh Nguyệt nhấc chân đá Ôn Lương sang một bên.
“Ta trước giờ không phải của ngươi.”

Thanh Nguyệt nói xong, liếc mắt nhìn Ôn Lương, nhấc chân định đi. Ôn Lương đột nhiên phát điên hô to:
“Người đâu! Mau tới đây!”

Tiểu nhị ngoài phòng nghe thấy có tiếng gọi liền chạy vào, Ôn Lương đứng lên nói với bọn họ:
“Đưa Thanh Nguyệt đến hậu viện cho ta, cử người trông chừng cẩn thận, không được để hắn chạy mất.”
“Dạ.”

Cái hệ thống lừa tình này – 18

Chương 18:

        Phàn Quý đặt vật trên tay xuống rồi bỏ đi, trong phút chốc cả đại sảnh đều im lặng, khách mời ai nấy đều mù mờ không rõ tình hình. Vốn cứ tưởng công tử Bách Lý gia sẽ ầm ĩ một trận, ai mà ngờ y lại tỏ vẻ không quan tâm thế chứ.

        Phàn Quý đi rồi, Đậu Đỏ và Cổ Hàm cũng vội vàng đi ra ngoài theo, có điều trên gương mặt lạnh lùng của Cổ Hàm lại mang vẻ oán hận với Vũ Văn Tề.

        Thấy Bách Lý Uyên hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mình, mặc dù Vũ Văn Tề thở phào một cái, nhưng cũng cảm thấy là lạ, dù sao y cũng đã quen với việc ánh mắt người kia luôn nhìn chằm chằm y rồi.

        “Được rồi, được rồi, hôm nay là ngày đại hôn của con trai ta, không nên vì cái tên Bách Lý Uyên không ra gì kia mà phá hỏng bầu không khí. Ngài chủ trì, mời ngài nói tiếp.” Tuệ phi một thân hoa phục ngồi ở chủ vị khoan thai nói.

        Thú thực đại hôn của Thái tử còn phải làm lễ tế thiên, nhưng lão Hoàng đế còn đang mang bệnh, tuy nói là để xung hỉ, thế nhưng mở tiệc lớn quá cũng không hay ho, những việc này chỉ có thể bổ sung sau.

        “Phu thê giao bái!” Sau khi kết thúc buổi lễ, Tuệ phi cũng nhẹ nhàng thở ra.

        “Không được bái!” Không nghĩ tới tân nương vừa muốn cúi đầu xuống thì lại bị người ngăn lại, khăn trùm đầu màu đỏ bị người dùng kiếm hất văng. Tân nương vốn là tiểu thư khuê các nào đã bao giờ gặp chuyện như này? Ngay lập tức bị dọa đến mức xụi lơ, ngồi bệt trên đất.

        “Người đâu, có thích khách!” “Bắt lấy hắn!” “Nhanh chân lên, còn đứng ngây ra đó làm gì!” Đủ loại âm thanh hô bắt lấy thích khách vang lên, vài người cầm kiếm vây hắc y nhân vào giữa.

        Thấy hắc y nhân bị vây, Vũ Văn Tề nâng tân nương dậy liền hỏi: “Ta trước giờ không làm việc thẹn với thiên hạ, tại sao ngươi muốn ám sát ta, chỉ cần hôm nay ngươi khai ra ai đứng phía sau việc này, ta sẽ thả ngươi đi.”

        Hắc y nhân cũng không vì thế mà hoảng loạn, chỉ nói một câu: “Không có người giật dây, do ta thiếu nợ một phần ân tình, hiện tại hắn đã xông vào Thập Nhị lâu, ta không ngăn được hắn, bây giờ hắn chết rồi, ta muốn cho ngươi đi cùng hắn. Nếu ngươi muốn đi cùng hắn, thì ngươi phải sạch sẽ, hôm nay là đại hỉ, càng không thể kết giao.” (*) Nói xong liền cầm kiếm xông tới.

        Hắc y nhân võ công cao cường, bao nhiêu thị vệ cũng không làm gì được hắn, Vũ Văn Tề nhìn thích khách tuy không có vẻ kiệt sức, giống như sẽ đánh tới trước mặt hắn ngay lập tức, nhưng y cũng không sợ. Y luyện võ từ nhỏ, tuy rằng không được như hắc y nhân, nhưng dùng để tự vệ không thành vấn đề.

        Dường như nhìn ra được hôm nay muốn giết chết Vũ Văn Tề là điều không thể, hắc y nhân quyết đoán từ trong lòng ngực móc ra một đồ vật giống như bao thuốc bột vung ra ngoài. Trước đây hắn khinh thường việc sử dụng thứ này, thế nhưng tình huống hôm nay lại đặc biệt, có dùng một lần cũng không thể trách được hắn.

        Ngay lập tức một đám người kéo nhau ngã xuống, đến cả Vũ Văn Tề cũng chỉ có thể miễn cưỡng vịn cái bàn mới không ngã khụy, thấy cửa lớn càng ngày càng nhiều thị vệ xông vào, hắc y nhân không nói hai lời liền chụp vai Vũ Văn Tề từ cửa sổ nhảy xuống, chuẩn xác đặt mông xuống yên ngựa chờ bên ngoài.

        Trong một gian khách điếm, Vũ Văn Tề sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, một lát sau có một vị thiếu nữ áo đỏ đi vào, hóa ra chính là Cổ Hàm.

        “Tại sao để ta mang hắn đến mà không giết hắn chứ? Còn bảo ta nói mấy câu như vậy?” Hắc y nhân dựa vào khung cửa sổ hỏi.

        Cổ Hàm không trả lời hắn, chỉ cười nói: “Thuốc ta đưa cho ngươi dùng được không?”

        “Tạm.”

        Cổ Hàm lắc đầu, nói: “Vô Danh, từ khi biết ngươi đến bây giờ, từng chữ từng chữ ngươi nói ra như quý hơn vàng vậy, ngươi phải nói nhiều hơn đi, nói không chừng sau này ta không thể nghe ngươi nói nữa.”

        Vô Danh đi tới bên người Cổ Hàm, hỏi: “Vì sao?”

        “Không vì sao cả, ngươi đã báo ân xong, sau này không nên gặp lại công tử, mà ta vẫn muốn theo công tử, tất nhiên cơ hội có thể nói chuyện với ngươi cũng ít đi. Hầy, hiện tại công tử ở Thập Nhị Lâu, cũng không biết chìa khóa mà ngươi nói có hữu dụng hay không, nhưng tóm lại ta là phải để Vũ Văn Tề đi cùng hắn. Vô Danh, ngươi có thể giúp ta đi mua một ít đồ ăn không, ta có hơi đói bụng.” Cổ Hàm vừa nói xong, Vô Danh liền xoay đi ra ngoài cửa.

        Cổ Hàm ngồi ở mép giường, sau đó từ trong ống tay áo lấy ra một thanh chủy thủ, hướng vào mặt Vũ Văn Tề chậm rãi rạch ra một ít máu. Sau cùng thu hồi chủy thủ, “Ngươi thật may mắn, có thể được công tử thích, nhưng tại sao các ngươi đều có Vong Ưu trùng, công tử còn bí mật nhớ tới ngươi, yêu ngươi lần nữa, nhưng ngươi vì sao lại quên hắn. Vì tình cảm ngươi dành cho công tử vốn không sánh được như công tử đối với ngươi! Ha ha, ta muốn ngươi về sau phải sống trong hối hận, ta muốn ngươi mong mà không được!”

        Nâng tay Vũ Văn Tề lên, Cổ Hàm hung hăng rạch trên ngón tay hắn một cái, trong nháy mắt máu liền từ trên ngón tay chảy xuống. Cổ Hàm lần thứ hai cầm lấy chủy thủ, nhưng lần này lại nhắm vào ngực mình, nhắm mắt lại, đâm mạnh vào. Nháy mắt sắc mặt Vũ Văn Tề đã trở nên ửng hồng, cho dù đang hôn mê cũng cảm thấy trong thân thể rất khó chịu như có thứ gì đang bò. Cuối cùng từ ngón tay Vũ Văn Tề bò ra một con sâu đỏ sậm, sau đó lấy tốc độ cực nhanh chui vào ngực Cổ Hàm.

        Mà Phàn Quý đang ở Thập Nhị Lâu lại nở nụ cười, sau khi rời khỏi đại hôn Vũ Văn Tề hắn liền đi thẳng tới Thập Nhị Lâu. Vì hắn muốn đi Thiên Kỳ một chuyến, lần này hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ liên quan tới Ngọc Tuyệt Trần, nói không chừng đến lúc đó sẽ có lời đồn đãi không tốt truyền tới, nhìn mặt mũi Bách Lý Uyên thế này, Phàn Quý quyết định giống như Bách Lý Uyên năm xưa, vì không liên lụy gia tộc, phải xông vào Thập Nhị Lâu một lần thôi.

        Bên trong Thập Nhị Lâu giam giữ đều là trọng phạm Hu Chiếu, đương nhiên bên trong cũng bố trí rất nhiều thị vệ, thế nhưng công năng lớn nhất vẫn tương tự với Cẩm Y Vệ, nói trắng ra là để Hoàng đế dùng giám thị quan chức.

        Có điều Hoàng đế Hu Chiếu dựa vào ngồi trên lưng ngựa để mở rộng nước nhà, vì lẽ đó hắn thành lập Thập Nhị Lâu đi kèm với một thánh chỉ đầy uy lực, chỉ cần bất luận người nào có thể còn sống xông qua Thập Nhị Lâu sẽ nhận được đặc xá miễn tội Hu Chiếu, nhưng từ nay về sau hắn không còn là người Hu Chiếu, trừ phi Hoàng đế tự mình hạ lệnh chấp thuận hắn trở về Hu Chiếu. Cho tới nay, mới chỉ có hai người xông qua Thập Nhị Lâu, một người bị trọng thương, sau khi rời khỏi đây sống quá không hai ngày đã chết rồi. Một người khác bị mù, sau khi bị trục xuất khỏi Hu Chiếu đã bị người khác giết.

        Phàn Quý bây giờ đang ở lầu một, toàn bộ phòng ở phía dưới đều trống rỗng, chỉ có một cái cầu thang thông lên lầu trên, hơn nữa toàn bộ cửa sổ đều bị đóng lại, chỉ có một ngọn đèn ở giữa phòng khiến cho người ta có cảm giác quái dị nói không lên lời.

        Phàn Quý hơi nhíu lông mày, không phải hắn bị cảnh tượng này dọa sợ, mà là bầu không khí nơi này có mùi máu tươi nhàn nhạt làm cho hắn hơi buồn nôn. Mà khi đó Bách Lý Uyên chưa xông đến lầu 12, hắn chỉ mới đến lầu hai đã bị thương nặng, là Bách Lý Giang phải dùng thỏa thuận lớn mới cứu được Bách Lý Uyên ra.

        “Bách Lý công tử không thấy nơi này quen thuộc sao?” Đột nhiên một thanh âm khàn khàn vang lên bên tai Phàn Quý. Phàn Quý kinh sợ đến mức lập tức ngẩng đầu lên “Ngươi là ai?” Người vừa tới đứng ở trên lầu, trên khuôn mặt tái nhợt đeo một chiếc mặt nạ, trên người mặc áo bào rộng rãi, cả người tản ra âm khí.

        “Ta là ai Bách Lý công tử không cần biết, ta đến để lấy đi một thứ.” Phàn Quý mờ mịt nhìn hắn hỏi: “Thứ gì?”

        “A.” Người kia nở nụ cười mỉa mai, “Không ngờ Vô Danh đưa đồ cho ngươi nhưng lại không nói cho ngươi biết công dụng của nó, chính là cái chìa khóa ngươi đeo trên cổ kia, có nó, ngươi có thể bình an rời khỏi Thập Nhị Lâu, giờ ta tới lấy lại nó.”

        Phàn Quý không suy nghĩ nhiều, giật chìa khóa trên cổ xuống ném cho hắn, cái kia chìa khóa có tác dụng gì hắn một chút cũng không hứng thú, hắn vốn định dùng điểm tích lũy để Chủ thần trợ giúp hắn vượt qua 12 lầu này, có điều chắc chắn phải tiêu phí số điểm rất lớn, có thể tiết kiệm là tốt nhất.

        Bắt được chìa khóa, Phàn Quý để ý lồng ngực đối phương phập phồng lên xuống, hiển nhiên rất kích động. “Được rồi, ngươi theo ta, ta đưa ngươi rời đi.”

        Ba ngày sau, Phàn Quý ngồi trong xe ngựa lắc lư vô cùng, lần này hắn tự mình thuê xe ngựa nên không được bố trí tốt như lần trước đi cùng Đậu Đỏ. Hơn nữa phu xe cũng là thuê, lần trước hắn xông vào Thập Nhị Lâu đã đánh ngất Đậu Đỏ, để Cổ Hàm đưa hắn về Bách Lý gia, bây giờ cũng không biết Đậu Đỏ có thương tâm vì không tìm được mình hay không.

        “Công tử, chúng ta đã chạy một ngày đường, người xem có nên nghỉ ngơi một chút không?” Phu xe từ bên ngoài hỏi.

        Phàn Quý cũng hơi mệt mỏi, đáp ứng dừng lại, không lâu sau phu xe liền đưa cho hắn một ổ bánh mì lạnh ngắt, sau đó cũng cầm lấy một cái bánh mì gặm. Phàn Quý yên lặng ăn bánh mì trong tay, ánh mắt lộ ra vẻ trào phúng, rõ ràng bản thân đã tính kế rất nhiều người, nhưng lại không có cách nào nhìn người khác vì mình mà chết, cho nên mới muốn rời khỏi Hu Chiếu vào lúc này. Đại loại là để tay mình có thể dính ít máu hơn không phải do tự tay mình giết.

        Lại qua một tuần nữa, Phàn Quý trở lại Thiên Kỳ lần hai, thứ không giống trước đây chính là Hoàng đế Thiên Kỳ đã thay đổi. Trên đường bách tính khắp nơi đều khen tân hoàng thánh minh, vừa đăng cơ đã miễn thuế cho dân chúng, ngay cả mấy hoàng tử làm phản cũng không bị giết, chỉ bị giáng thành thường dân.

        Sau đó Phàn Quý lại cảm thấy buồn bực, hắn không có cách nào nhìn thấy Ngọc Tuyệt Trần, hiện tại phủ Thái Tử chỉ dùng để trang trí, chỉ có một vài nha hoàn và tiểu tư phụ trách trông coi cùng quét dọn.

        Phàn Quý đi lung tung khắp nơi, không ngờ lại đụng mặt Ngọc Tuyệt Nhiên đang say mèm trong tửu lâu, Phàn Quý biết tại sao hắn lại như vậy, bởi vì nửa tháng sau là đại hôn của Mộc Diệc và Ngọc Yến.

        “Hầy.” Phàn Quý thở dài, cuối cùng nhận mệnh đem con sâu rượu này về, không còn cách nào khác, việc hắn tiến cung gặp Ngọc Tuyệt Trần còn cần Ngọc Tuyệt Nhiên hỗ trợ.

        Khi Ngọc Tuyệt Nhiên tỉnh táo đã là chạng vạng ngày hôm sau rồi, Phàn Quý thấy hắn tỉnh liền đỡ hắn ngồi dậy hỏi: “Sao rồi, đã thấy đỡ hơn chưa?”

        “Là ngươi! Bách Lý Uyên!? Sao ngươi lại quay về?” Đầu óc Ngọc Tuyệt Nhiên vẫn còn hơi hồ đồ, trong nháy mắt đã tỉnh táo lại.

        “Tất nhiên ta phải quay về, chuyện Bách Lý gia đã xử lý ổn thỏa, ngươi dẫn ta đi gặp Ngọc Tuyệt Trần đi.” Phàn Quý nói.

        Nhưng không ngờ Ngọc Tuyệt Nhiên lại lắc đầu, nói rằng: “Cần gì chứ, hắn bây giờ đã là Hoàng đế. Ta còn nhớ lúc ở vương phủ, khi các ngươi còn yêu nhau ngươi phản đối huynh ấy ở bên Vương phi và những nữ nhân khác, mặc dù bây giờ so sánh hậu cung của huynh ấy với Tiên hoàng mà nói, phi tử ít hơn rất nhiều, thế nhưng khi huynh ấy đăng cơ, cũng đã nạp thêm một số phi tử, ngươi nhất định sẽ không chấp nhận được, trở về đi. Cứ tiếp tục như vậy, cả ngươi và y đều bị tổn thương.”

        Trong mắt Phàn Quý hiện lên vẻ chán ghét, nhưng vẫn nói: “Dẫn ta đi gặp hắn!”

         Ngọc Tuyệt Nhiên kinh ngạc nhìn Phàn Quý, vẫn đáp ứng giúp hắn ngày mai tiến cung.

Nhớ đến lần đầu chúng ta gặp nhau không

Tổng hợp đoản văn H sủng công

   Làm việc suốt cả đêm đến bốn giờ sáng mới được ngủ. Nhưng mới chợp mắt được hai tiếng đã bị kêu dậy sửa soạn đồ đạc. Kết quả là đầu hắn đau như búa bổ rồi nhìn ai cũng như bị phân thân luôn ấy.

Mọi người ăn uống linh đình ở trong đại sảnh. Ánh đèn tường ám muội và mờ ảo. Ai ai cũng có nét mặt mông lung mơ hồ. Tiếng người người nhỏ giọng trò chuyện vang lên, phút chốc lại có tiếng cười đùa lúc ẩn lúc hiện. Chẳng qua là, tầm mắt của mọi người đều sẽ như có như không lướt qua người đàn ông đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sô pha. Tiếp tục đọc “Nhớ đến lần đầu chúng ta gặp nhau không”

Lời nói đùa – chương 10

Kể từ khi tỏ tình vào đêm hôm ấy, Tống Ngọc bắt đầu mỗi ngày đều tới Tiên Nhạc Lâu tìm Thanh Nguyệt, nhưnh Thanh Nguyệt lại không để ý đến Tống Ngọc, bắt đầu tránh né y, sau đó không nhìn thấy hắn lần nào nữa, y không biết mình nên làm gì đây.
“Hầy, ngươi nhìn kìa, hôm nay Tống đại phu ở thành Nam lại tới nữa.”
“Thế thì sao, Tống đại phu này cũng thật đáng thương, thích ai không thích lại đi thích Thanh Nguyệt, ngươi không thấy đây đúng là trò đùa à.”
……
Thanh Nguyệt dựa vào cầu thang trên lầu, thấy Tống Ngọc ngồi ở dưới lầu ngẩng đầu nhìn hắn, y chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn. Thanh Nguyệt bất giác nhíu mày, quay lưng đi lên lầu, bắt gặp Ôn Lương đứng đó, thấy hắn lên đây liền nói với hắn:
“Thanh Nguyệt, ngươi tới phòng ta, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Tiếp tục đọc “Lời nói đùa – chương 10”

THĐVHSC – Mỗi ngày đều rất đáng yêu

Trần Khê Viễn vừa ngồi rũ rượi trên sô pha, vừa chờ người yêu Chu Dật Lâm về nhà, ngoài trời gió Bắc gào thét từng cơn, Trần Khê Viễn lười nhác nằm ôm điện thoại di động chơi game.

Chu Dật Lâm vừa về đến nhà đã bị Trần Khê Viễn nhào đến trong lòng ngực, rất giống con gấu nhỏ không đuôi đang ôm ấp cây cổ thụ của đời mình. Hắn cẩn thận ngửi mùi thuốc lá thoang thoảng trên người Chu Dật Lâm, nhưng sau đó cuống họng hắn khô khốc, không nhịn được ho khan vài tiếng.

“Ngoan, uống chút nước đi.” Chu Dật Lâm thấy hắn ho từng cơn không dứt, trái tim như bị thắt chặt lại.

Trần Khê Viễn trề trề môi, nhưng cũng ngoan ngoãn uống nước, hô hấp cũng dần bình ổn lại.

“Được rồi, anh đi tắm đây.” Tiếp tục đọc “THĐVHSC – Mỗi ngày đều rất đáng yêu”

Cái hệ thống lừa tình này – chương 15

Ngọc Tuyệt Nhiên nói rất đúng, kỹ viện cổ đại đối với Phàn Quý đã quen đi quán bar ở hiện đại mà nói quả thật không có gì đẹp mắt, đại đa số nữ tử bên trong đều là con cái tội thần, quần áo cũng hở hang đấy, nhưng cả người đều toát ra vẻ chẳng còn thiết sống nữa, khiến Phàn Quý không mấy vui.

Nhận thấy Phàn Quý không thích, Ngọc Tuyệt Nhiên nhún vai nói: “Xem đi, ta đã nói nó là như vậy mà, cùng lắm ban đêm khá hơn một chút, nhưng giờ là ban ngày nên chỉ có thế thôi. Nói thật ca múa nơi đây có hơi kém so với vài vị ca nữ xinh đẹp được nuôi trong nhà mấy đại thần, trong phủ của ta cũng có rất nhiều, nếu như huynh thích cũng có thể đến xem.” Tiếp tục đọc “Cái hệ thống lừa tình này – chương 15”

Lời nói đùa – chương 9

Tiêu Duệ Quân đã quen biết Thanh Nguyệt như thế nào?

Ngày hôm ấy bàn chuyện làm ăn, khách hàng muốn đi Tiên Nhạc Lâu. Tiêu Duệ Quân không thể bỏ mặc họ được, nên đi cùng bọn họ đến nơi đó. Tuy rằng trước đó, Tiêu Duệ Quân chưa bao giờ đặt chân đến nơi trăng hoa như này, nhưng cũng có nghe nhiều người nói đến danh tiếng của Thanh Nguyệt.

Vì đây là đối tác làm ăn, nên Tiêu Duệ Quân tất nhiên sẽ hào phóng, bỏ ra một số tiền lớn, bảo Thanh Nguyệt ra tiếp khách.

Tiếp tục đọc “Lời nói đùa – chương 9”

Lời nói đùa – chương 8

Vất vả mãi mới về được Tiên Nhạc Lâu, trời cũng đã khuya, Thanh Nguyệt vẫy tay từ biệt Tống Ngọc rồi xoa bụng đi vào lâu. Kết quả vừa mở cửa, đã thấy Ôn Lương ngồi trong phòng hắn uống trà, thấy hắn vào, đặt chén trà trong tay xuống, giương mắt nhìn hắn hỏi:

“Ngươi đi đâu vậy?”

Tiếp tục đọc “Lời nói đùa – chương 8”

Cái hệ thống lừa tình này – chương 14

Thiên Kỳ đế đô rất phồn hoa, Phàn Quý đi dạo khắp nơi, hắn nghĩ nếu có thể đem đồ bên này về hiện đại, vậy thì nó sẽ thành đồ cổ rồi. “Huynh thích mấy thứ đồ nhỏ bé này à?” Ngọc Tuyệt Trần tiện tay cầm lấy một cây trâm thô sơ hỏi.

Chủ quán thấy nam tử giống như thần tiên này đã biết ngay bọn họ không phú thì quý, cho nên thấy bọn hắn nhìn lâu như vậy chưa mua cũng không mở miệng đuổi người, lúc này lại nghe thấy một công tử trong đó mở lời hỏi, ông ta nhanh chóng cười nói: “Vị công tử này ngươi đừng nhìn cây trâm này thô sơ không đáng giá tiền, nó chính là ta cùng với một người bạn già tự làm, vô cùng ý nghĩa. Mua một cái đi, tặng cho người mình ái mộ là hoàn hảo, lúc trước sính lễ cho bà nhà ta là tự ta làm mười cây trâm đó, bà ấy nói bà ấy bị thành ý của ta làm cho cảm động mới nguyện ý gả cho ta đấy.”

Tiếp tục đọc “Cái hệ thống lừa tình này – chương 14”

Lời nói đùa – chương 7

Thanh Nguyệt không chớp mắt nhìn chằm chằm Tống Ngọc, Tống Ngọc cũng ngồi yên cho hắn nhìn. Qua một hồi lâu sau, Thanh Nguyệt bỗng nhiên cười, nói:

“Tống đại phu không phải muốn dẫn ta đi ra ngoài ăn cơm sao?”

Tống Ngọc nghe xong lộ ra vui mừng, hơi mỉm cười, lại hỏi:

“Nhưng mà, huynh có được ra ngoài không?”

Tiếp tục đọc “Lời nói đùa – chương 7”